Vì sao người trẻ thích 'đu' theo trào lưu?
Tất cả đều rất nỗ lực thể hiệnCá lóc nướng trui… nhớ lắm Cà Mau ơi!
Chia sẻ khoảnh khắc tình cảm cùng chồng doanh nhân, Hà Kiều Anh bật mí sau 21 năm gắn bó, món quà to lớn nhất cô có được là 4 đứa con đáng yêu. Tổ ấm viên mãn của nàng hậu khiến nhiều bạn bè, khán giả ngưỡng mộ. Hoa hậu Việt Nam 1992 bật mí thêm mỗi lần chụp ảnh chung, mặt chồng doanh nhân có phần… hơi đơ. Song Hà Kiều Anh bày tỏ: “Nhưng không sao, vì cuộc sống đâu phải lúc nào cũng hoàn hảo. Cũng như vợ chồng không phải lúc nào cũng thuận hòa. Quan trọng là cả hai luôn nhắc nhở nhau rằng: Vì đâu ta đến, vì sao ta yêu và vì điều gì ta vẫn ở lại”. Nói về cuộc sống hôn nhân, Hà Kiều Anh thấy may mắn và hạnh phúc khi luôn có một người đồng hành trong cuộc sống. Cô chia sẻ thêm: “Dù đôi khi có những điều không thích, nhưng vì vợ, anh vẫn sẵn sàng làm. Như bức hình này, không thích chụp nhưng vẫn phải chụp thôi, vì chỉ cần em vui là được”. Trong cuộc trò chuyện với đạo diễn Khương Dừa, NSƯT Thanh Nguyệt cho biết ở tuổi U.80, vì bị bệnh về mắt nên bà không thể tham gia nghệ thuật như trước. "Tuổi này mình phải chịu thôi chứ chưa bao giờ tôi muốn bỏ nghề. Thỉnh thoảng tôi vẫn tham gia những buổi họp mặt, gặp gỡ bạn bè. Bây giờ vợ chồng tôi cứ sống qua ngày vậy thôi", nữ nghệ sĩ bày tỏ.NSƯT Thanh Nguyệt tâm sự khi ra đường, bà xúc động khi một số khán giả nhận ra. “Cũng có những khán giả nhí thương tôi lắm, ngỏ ý đến thăm tôi nữa”, nữ nghệ sĩ tự hào. Đồng thời trong cuộc trò chuyện, NSƯT Thanh Nguyệt nghẹn ngào khi nhắc đến cố nghệ sĩ Diệp Lang. Nhớ về quãng thời gian làm nghề chung, bà bộc bạch: “Anh ấy có cái hay là cứ để anh em ra diễn, rồi xem cái nào không ổn thì anh ấy sẽ góp ý thêm. Như vậy mà thành ra tôi lại thích vì diễn đã lắm”.Thanh Nguyệt là gương mặt quen thuộc của sân khấu cải lương miền Nam, cùng thời với NSND Lệ Thủy, Bo Bo Hoàng… Bà được khán giả chú ý khi góp mặt trong những vở diễn như Lôi vũ, Áo cưới trước cổng chùa… Ngoài sự nghiệp, bà khiến nhiều người ngưỡng mộ bởi tổ ấm viên mãn bên chồng là nghệ sĩ Quốc Nhĩ. Rapper B Ray trình làng MV Ghệ mới - dự án đánh dấu màn kết hợp với người bạn thân là Young H. Huấn luyện viên Rap Việt 2024 chia sẻ: “Mình rất vui vì cả hai có nhiều cơ hội trò chuyện và làm việc cùng nhau. Hai anh em vẫn ăn ý và có nhiều điểm chung trong âm nhạc. Ghệ mới vẫn mang cái “quậy” của tôi và có những thông điệp rõ ràng”, B Ray bày tỏ. Ở dự án mới, B Ray không quay thông thường mà sử dụng "visualizer lyric" (hiện lời bài hát) đang thịnh hành thời gian qua. Với dạng MV này, khán giả sẽ tập trung phần lớn vào âm nhạc và ca từ. Đây cũng là cách B Ray cho thấy sự thú vị và độ cuốn rất riêng ở các bài rap của mình.2024 được xem là một năm hoạt động chăm chỉ của B Ray khi đưa 2 thành viên giành quán quân và á quân Rap Việt dù vấp phải nhiều tranh cãi. Ngay sau đó, B Ray thực hiện Rise Of The Underdogs 2, quy tụ nhiều khách mời như Double2T, Captain Boy, Rhyder, Young H… Dàn nghệ sĩ như Noo Phước Thịnh, Lương Bích Hữu, Ái Phương, Phạm Khánh Hưng, ST Sơn Thạch, Neko Lê, Tăng Phúc… để lại nhiều ấn tượng với khán giả khi góp mặt trong 2 đêm nhạc đầu tiên của năm 2025 thuộc dự án Từ đây… từ nay…Trên sân khấu, ST Sơn Thạch lựa chọn loạt ca khúc như Rơi, Thuận nước đẩy thuyền… để dành tặng khán giả. Trong khi đó, Ái Phương mang đến những nhạc phẩm quen thuộc song được làm mới về mặt hòa âm phối khí như Lỗi của yêu thương, Trót yêu, Cô đơn, Cô dâu… Về phần mình, Tăng Phúc lựa chọn những bài hát gắn liền với tên tuổi của anh như Thành phố cô đơn, Kẻ qua đường, Sau này nếu có yêu ai… Tại sân khấu, nhạc sĩ Huỳnh Quốc Huy tiết lộ từng có ý định gửi Đừng chờ anh nữa cho Noo Phước Thịnh. Tuy nhiên, bài hát này sau đó được Tăng Phúc chọn và trở thành bản hit triệu view. Noo Phước Thịnh chia sẻ: “Tôi tin mỗi bài hát đều có duyên với người nghệ sĩ. Mỗi lựa chọn của nhạc sĩ Huỳnh Quốc Huy đều có sự tính toán, đều được đo ni đóng giày cho từng giọng hát để câu chuyện của người nhạc sĩ được kể đúng ý họ nhất”.
Condotel và officetel sẽ được cấp sổ hồng
1. Là một thanh niên gốc Quảng Nam, khi chiến tranh lan rộng khắp các vùng nông thôn, tôi theo gia đình "tản cư" ra Đà Nẵng. Nhờ vượt qua các kỳ thi, tôi đậu tú tài 1 rồi 2 để vào đại học. Trong lúc nhiều bạn cùng lứa thi rớt bậc cử nhân phải vào lính, có bạn đã không về lại sau ngày hòa bình.Tôi về quê sau năm 1975 cũng chẳng biết gì nhiều hơn ngoài một làng quê cũ, vài nơi quanh Đà Nẵng hoặc Hội An. Những nơi khác, nếu biết chỉ là những địa danh trong chiến tranh, nhờ đọc trên báo chí.Tôi may mắn được nhận vào làm việc trong một cơ quan ngành nông nghiệp sau chiến tranh. Tuy chỉ là nhân viên bình thường, tôi được thường xuyên cử đến nhiều huyện và cả những khu vực nông thôn khắp tỉnh Quảng Nam. Sau đó, nhờ vốn liếng hồi đi học lại ham nghiên cứu nên được cử đi nhiều tỉnh ở miền Bắc, ra tận Hải Phòng, các tỉnh vùng Tây Bắc lẫn tây Nghệ An, Thanh Hóa. Tôi lại được đến các nông trường quốc doanh, nhiều hợp tác xã nông nghiệp thời bao cấp. Tính ham hiểu biết, nên đi đâu tôi cũng ghi chép, quen biết nhiều người, nhờ vậy mà vun bồi thêm kiến thức…Trở lại với miền quê Quảng Nam. Những năm sau chiến tranh vẫn còn hoang tàn, dân cư mới hồi hương khai hoang vỡ hóa nên đời sống rất khó khăn. Ở vùng cát ven biển, có nơi không tìm được cây tre để vót đũa ăn cơm. Ở vùng Tiên Phước, quê hương các cụ Phan Châu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng, người dân phải đi bộ cả chục cây số mới tìm ra trạm bưu điện để liên lạc khi có việc. Vùng tây các huyện Hiệp Đức, Quế Sơn, nơi cụ Hoàng Châu Ký làm bí thư hồi toàn quốc kháng chiến, người dân vẫn phải ăn độn khoai sắn, nấu canh bằng sắn củ với chút mỡ heo. Vùng B Đại Lộc, chúng tôi ở trong một kho thu mua lương thực, ăn cơm độn và uống nước bằng cách nấu lá bồ đường phơi khô…Đi công tác ra Bắc, chúng tôi mua thêm ít gạo để bán kiếm thêm ít tiền lời bù vào chi phí. Một lần lụt ngập sông Bến Thủy nhiều ngày, tôi và anh lái xe tên Đức bỏ mấy trăm ký gạo trên một ngọn đồi cạnh đường 18 ở H.Nghi Xuân. Đức ở lại coi xe và hàng, tôi một mình đi nhờ phà vượt sông sang Vinh và kẹt lại đó hết 10 ngày…2. Trong nửa thế kỷ từ 1975 - 2025, tôi có những lần được đi nước ngoài.Khoảng cuối tháng 4.1975, bạn học tôi có cha là sĩ quan không quân chuẩn bị di tản khỏi Sài Gòn. Bạn tôi phóng Honda từ Tân Sơn Nhứt đến khu nhà trọ trên đường Lê Văn Duyệt, ghi tên tuổi vào danh sách và hẹn tôi cùng di tản. Hôm sau bạn lại xuống để chở tôi đến Tân Sơn Nhứt, chuẩn bị bay. Anh bạn phụ tôi chuẩn bị hành trang và từ giã vài người bạn ở trọ. Cuối cùng anh chỉ nhận từ tôi lời từ chối với lý do: "Gia đình mình còn ở Đà Nẵng chưa biết sống chết ra sao, nên không thể yên lòng bỏ đi!". Bạn tôi buồn bực ra về.Năm 1980 ở Đà Nẵng, một nhà thơ rủ tôi cùng "vượt biên". Anh cho biết một chủ tàu cá đã đồng ý cho hai anh em theo tàu với giá rẻ, miễn là biết nói tiếng Anh. Ngày giờ và điểm hẹn đã được vạch ra cặn kẽ, kể cả phương án nếu bại lộ thì có người bảo lãnh ra về an toàn. "Ông có mạng Trường lưu thủy, đừng lo tai nạn trên biển!", nhà thơ thuyết phục tôi. Lần này thì tôi lấy cớ mới lập gia đình, chưa thể quyết định được.Năm 1996, lúc tôi vừa 45 tuổi, được Báo Thanh Niên chấp thuận chuyến đi Úc cả tháng trời do Hãng hàng không Qantas và Công ty Direct Flight mời đích danh. Ở Úc cả tháng, đi lại nhiều thành phố từ Sydney, Canberra đến Melbourne và thăm nhiều bạn cũ thật thoải mái. Ngoài các khách sạn, tôi còn được các bạn cũ người Đà Nẵng đưa về nhà riêng nghỉ, được thết đãi vui vẻ. Lúc ấy vẫn có người rủ rê ở lại, nhưng tôi đều cảm ơn và nêu rõ lý do phải về Việt Nam.Từ sau năm 2000 cho đến cả lúc nghỉ hưu, tôi cũng đã đi đến nhiều nước khá thuận lợi. Với tôi, đi du lịch một thời gian ngắn là thích hợp hơn cả rồi trở về sống ở quê hương mình vốn đã quen nước quen cái, không phải bị cuốn vào đời sống ở những nơi mình không quen biết. Cuộc sống của tôi là cuộc sống mà mình đã chọn lựa từ ngay khi chiến tranh vừa chấm dứt, với công việc mình yêu thích!Nửa thế kỷ đã qua, tôi đã bước qua những lần "suýt đổi đời" như vậy, nhưng không hề hối tiếc…3. Suốt thời gian ấy, dù có lúc buồn chán, nhưng tôi hài lòng vì đó là chọn lựa của mình.Tôi vẫn nhớ mãi cô em họ, lần tôi rời Sài Gòn về lại chỗ ngôi nhà đã bị thiêu rụi của ông bà nội ở Đà Nẵng. Lúc đó, cô em là bí thư chi bộ của du kích địa phương, đang hân hoan sau ngày hòa bình lập lại. Cô ấy nói: "Em cứ tưởng anh đã đi sang Mỹ rồi chớ!". Tôi trả lời: "Anh chỉ có một quê hương ở đây".Kể từ đó, suốt 50 năm, ngoài công việc làm trong ngành nông nghiệp rồi làm báo, tôi đã về xây dựng lại ngôi nhà để thờ cúng tổ tiên, đã cùng các anh em (trong đó có gia đình cô em họ kể trên) xây dựng lại mồ mả ông bà với vai trò con trai trưởng. Và suốt 20 năm nay, tôi tổ chức xây dựng phong trào khuyến học của tộc họ, được bà con hưởng ứng, đóng góp đến hơn mấy tỉ đồng vào quỹ, giúp hàng trăm cháu học sinh nghèo tiếp tục được đi học...Chỉ chừng đó việc mà đã hết một đời người, từ sau chiến tranh. Tôi thấy mình đã không bỏ phí những mơ ước từ thời trai trẻ. Bây giờ, đến lượt các con tôi tiếp bước…
Theo tin từ Diễn đàn giáo dục quốc tế có trụ sở tại Mỹ, Bộ Ngoại giao Mỹ hôm 13.2 đã thông báo cho các bên rằng cơ quan này đang tạm dừng cấp vốn liên bang trong 15 ngày cho tất cả các khoản tài trợ trong năm tài chính 2025. Quyết định chính thức có hiệu lực từ ngày 12.2 và trong số các bên bị ảnh hưởng có cả những chương trình học bổng, trao đổi sinh viên quốc tế như Fulbright, Benjamin A. Gilman, IDEAS..."Đây là tin rất đáng lo ngại. Chúng tôi đang nỗ lực tìm hiểu rõ hơn về tình hình mới này cùng những ảnh hưởng có thể xảy ra. Hiện chưa có thông tin chi tiết nào khác cũng như chưa có lý do nào được đưa ra", thông báo đăng hôm 14.2 nêu.Trong số những chương trình bị ảnh hưởng, Fulbright nổi tiếng nhất khi trao hơn 2.200 suất học bổng mỗi năm cho sinh viên Mỹ du học nước ngoài, và thu hút khoảng 4.000 sinh viên quốc tế đến Mỹ mỗi năm để học tập, giảng dạy và nghiên cứu. Tại Việt Nam, Chương trình Fulbright được thành lập vào năm 1992 và hiện được điều hành thông qua Phòng Thông tin văn hóa, Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội.Trả lời phỏng vấn hôm 19.2 với tờ The PIE News, bà Melissa Torres, Chủ tịch Diễn đàn giáo dục quốc tế, nói thêm chưa có dấu hiệu nào cho thấy việc cấp vốn sẽ bị ngừng vĩnh viễn. Song, việc tạm ngừng đột ngột các khoản tài trợ đã khiến sinh viên Mỹ và các nhà quản lý giáo dục rất hoang mang. Bà Torres cũng xác nhận các bên nhận tài trợ đã được Bộ Ngoại giao Mỹ liên hệ nhưng đến nay bộ này vẫn chưa đưa ra thông báo chính thức."Nếu việc cấp vốn không được khôi phục ngay lập tức, có khả năng nhiều nhà giáo dục quốc tế sẽ bị sa thải, gây ảnh hưởng đến cộng đồng và kinh tế địa phương", bà nói thêm. Bởi lẽ, các khoản tài trợ không chỉ được chuyển trực tiếp cho sinh viên mà còn dùng để chi trả cho đội ngũ nhân viên - những người đóng vai trò quan trọng trong việc vận hành các chương trình này, theo bà Torres.Việc Bộ Ngoại giao Mỹ không nêu rõ sẽ làm gì với những khoản tài trợ cũng khiến các đơn vị cung cấp chương trình hoang mang. Một số địa điểm Fulbright được đại sứ quán địa phương yêu cầu tạm dừng hoạt động, trong khi các địa điểm khác ban đầu tạm dừng nhưng sau đó đã hoạt động trở lại, theo nữ chủ tịch. "Cũng không rõ tại sao một số sinh viên lại nhận được các hướng dẫn khác nhau", bà Torres cho hay.Hiện tại, Diễn đàn giáo dục quốc tế đang phối hợp với các tổ chức hàng đầu trong ngành như NAFSA, Liên minh giáo dục quốc tế để cùng ứng phó với tình hình diễn biến nhanh chóng này, đồng thời kêu gọi các bên chịu ảnh hưởng thu thập dữ liệu tài chính và thông tin về những tác động tới người học, giảng viên và nhân viên.
Hành trình “Tôi yêu Tổ quốc tôi” đến Quảng Ngãi, Kon Tum
Cụ thể, mỗi tháng Ngân phải trả tiền thuê nhà và điện, nước 1,5 triệu đồng; cao nhất là tiền ăn uống 3 triệu đồng; chăm sóc da 2,3 triệu đồng; cà phê, gặp mặt bạn bè 1 triệu đồng và xăng xe, đi lại 400.000 đồng. Chưa kể, những khoản chi phí phát sinh khác như tiệc tùng, sinh nhật, đám cưới…
